Trước gạo ST25, nhiều thương hiệu nổi tiếng trong nước từng bị các doanh nghiệp nước ngoài xâm phạm và phần lớn bị mất thương hiệu do “quên” đăng ký.

Gạo ngon nhất thế giới ST25 đang có nguy cơ bị mất thị trường Mỹ do các doanh nghiệp Mỹ “nhanh chân” đăng ký nhãn hiệu này. Trả lời báo chí, ông Hồ Quang Cua – “cha đẻ” của giống lúa này cho biết không đăng ký ở Mỹ do nghĩ không có khả năng kinh doanh hay xuất khẩu và cũng chưa am hiểu đầy đủ luật chơi quốc tế.

Nhưng đây cũng không phải lần đầu một thương hiệu trong nước gặp tình cảnh này. Nhiều thương hiệu nổi tiếng trong nước trước đây từng bị các doanh nghiệp nước ngoài xâm phạm. Phần lớn họ phải tốn không ít công sức, chi phí để “đòi” lại, hoặc bị mất thương hiệu do “quên” không đăng ký.

Trung Nguyên được xem là một trường hợp điển hình. Năm 2000, thương hiệu café Trung Nguyên tại Mỹ đã bị Công ty Rice Field đăng ký bảo hộ tại Tổ chức Bảo hộ trí tuệ thế giới (WIPO). Sau 2 năm đàm phán doanh nghiệp này mới lấy lại được thương hiệu và Rice Field nhận làm đại lý phân phối tại Mỹ. Thương vụ dàn xếp trên ngốn của Trung Nguyên hàng trăm nghìn USD. Sau “cú vấp” này, Trung Nguyên đã đăng ký thương hiệu tại 60 quốc gia.

Tương tự, nước mắm Phú Quốc cũng từng bị Công ty Viet Huong Fishsauce (Mỹ) đăng ký nhãn hiệu độc quyền tại Mỹ, EU, Trung Quốc và Australia. Để tìm lại tên cho nước mắm Phú Quốc, Hội các nhà nước mắm Phú Quốc đã thực hiện các thủ tục pháp lý cùng sự hỗ trợ của đại sứ quán, thương vụ tại EU, Bộ Công Thương… Phải mất 6 năm, nước mắm Phú Quốc mới được EU chấp nhận bảo hộ chỉ dẫn địa lý sau khi chứng minh quyền sở hữu của mình, mở đường cho sản phẩm này vào thị trường quy mô GDP 18.000 tỷ USD.

Một câu chuyện khác khiến doanh nghiệp Việt “khóc dở, mếu dở” là bài học từ thương hiệu cà phê Buôn Ma Thuột. Thương hiệu này được Cục Sở hữu Trí tuệ cấp giấy chứng nhận chỉ dẫn địa lý Buôn Ma Thuột cho sản phẩm cà phê nhân từ năm 2005 nhưng không đăng ký thương hiệu ở nước ngoài, nên đã bị một doanh nghiệp Trung Quốc đăng ký bảo hộ.

Chuyện bảo vệ thương hiệu tại Việt Nam từ lâu vẫn khiến nhiều người tranh cãi bởi không ít doanh nghiệp đã để mất chỉ vì không hoặc chậm trễ đăng ký bảo hộ thương hiệu. Nhưng vì sao?

—-

Chúng tôi xin tổng hợp một số nguyên nhân như sau:

1. Do nhận thức của doanh nghiệp.

1. Sợ đăng ký sẽ mất thời gian, thủ tục pháp lý phức tạp.

2. Sợ tốn kém chi phí.

3. Chưa nhận ra được hết giá trị mà “tài sản” thương hiệu đem lại.

Khi nhãn hiệu bị một bên thứ ba chiếm giữ. Việc sử dụng nhãn hiệu của doanh nghiệp Việt Nam trên lãnh thổ quốc gia sở tại có thể bị coi là vi phạm pháp luật và chi phí bỏ ra cho việc giành lại rất tốn kém. Do đó, Doanh nghiệp chủ động nâng cao khả năng tự bảo vệ mình.

Tham khảo: Vnexpress, LSR.